Thứ Năm, 27 tháng 6, 2013

TRẠNG THÁI THANH GIÁO

TÂM THANH TRƯỜNG THI
*
TRẠNG THÁI THANH GIÁO
*
Thoát ly sào huyệt lục lâm nhền nhện vô số xuyên tâm BA ĐÌNH
Bạch my thần giáo bất Minh Hồ dâm dục chúa cáo trình cung nghinh
Thần sầu quỷ khóc ma kinh Tập Chương giả tặc vờ “hình chí mô”
Lâu la đày ngoạ cũi mồ ruột gan phèo phổi phân lô chó mèo
*
Đồng hương tổ quốc xin keo tính danh tuổi tác giàu nghèo thật hư
Mấy ai biết được thủ từ giả sư đem bộ toàn thư giấu rồi
Đành mang thân phận mồ côi bóng ma nhân ảnh đêm ngồi thở than
Vui gì thượng toạ ngai vàng lâu la đồ đệ sói lang thả mồi
*
Nâng bi hai trứng tửu hứng vạn hoa PẮC PÓ gói quà mang qua mẫu quốc
Trang sử nhơ nhuốc tắt cuộc Trường Chinh , Lê Duẩn lén rinh rình tái bắc thuộc
Ba mươi sáu chước rước bọn ngoại lai phép khỉ bảy hai bày binh bố trận
Diệt chủng tương cận phục hận miền trung lãnh tụ lạnh lùng MẬU THÂN tắm máu
*
Tố nữ kinh Chí Minh niệu liệu pháp nhục bồ đoàn “thọ duẩn”Tất Thành tinh
Lưỡng “long phiên” “viên bác” chí mô hình
Bầy “thiền phụ” “ngư tiếp lân” trúng mánh “cá tiếp vảy”
Cướp miền nam bốn tốt làm nhờ cậy mười sáu chữ vàng mackeno giang san
“Thọ duẩn:thỏ bú;long phiên:rồng lộn;viên bác:vượn chạy;thiền phụ:ve bám”
“Hạc giao cảnh” Phạm văn Đồng ăn mãnh
Tránh “quy đằng” Hoàng Quốc Việt “phụng tường”
Trần Quốc Hoàn thế “hổ bộ” bất lương “hổ đi”
Tên sát thủ giết XUÂN nương vương lệnh
“Hạc giao cảnh:hạc giao cổ;quy đằng:rùa bay;phụng tường:phượng lượn”
NGỌC NỮ CHÂN KINH BÁT NGHỆ
*
Chàng “đánh trống giục hoa” nàng “sen vàng khoá siết”
Đảng “mở cờ gióng trống” dân “gõ sẻ đả chậm”
Tiếc “ba bậc đổi thế” đành “đỡ đần buộc chặt”
Bác “dềnh dàng cướp vía” cháu “gắn bó truy hồn”
*
LAO TRUNG THẬT KÝ
*
Hôn Làng : “cúi mặt cháp lưng” “ếch ngồi đáy giếng” “nhồi bong bóng” đè
“Vác cày qua núi” , “đẩy xe”. “bồng em ghế đẩu” , “chữ T góc toàn”
Hầu sàng “Thượng túc kiến hoàng” “vòng tay tình tứ”  “ngựa về ngược” hang
Khỉ “trồng cây chuối”-“úp mề”-“ngửa mặt cháp bụng” HỒ thề giáo minh
Nhục bồ đoàn cống tinh tinh , say mê  học tố nữ kinh “xíu dề” “ăn dặm đêm”
VÀNH NGOÀI BẢY CHỮ
-KHẤP-
Vành ngoài 7 chữ : khấp,tiện, thích, thiêu, giá, tẩu, tử : “tố nữ kinh”
Bán mua tàn cuộc chơi bời ái ân dư vị trên môi má hồng
Chàng ngồi hút thuốc móc hông em nằm thổn thức trong lòng chờ trông
Tính xem thêm được mấy đồng công dang mỏi háng mệt mông nửa giờ
Dù không so sánh gái tơ cũng đừng tiếc nuối hững hờ gió trăng
*
Qua tay mới mấy trăm thằng lắm siêu sao đã thiên thăng qua đời
Đêm đêm dòng lệ thầm rơi không mời khách cũng lả lơi truy tầm
Chữ tình ngự trị trong tâm đạo ma càng thấm càng âm khí nhiều
Dung nhan thôi hết mỹ miều gặp quân phỏng giái tiêu điều đời hoa
“Khấp: khóc lóc giả vờ yêu thương quyến luyến”
Thiên nhiên lồ lộ một toà cũng non nước cũng kinh qua tình trường
Bên thua cuộc chẳng đau thương anh hùng quá ải lẽ thường mỹ nhân
Dâm vương loạn thế dương Trần Dân Tiên sức mấy ngại ngần đại du
Giang sơn chột một thằng mù nửa đêm giờ tí chổng khu đá bèo
*
Thở than cùng một phận nghèo đèo ngang đèo dọc nghếch đèo bên em
Mây mưa lất phất ngoài thềm hồ như giọt lệ bướm đêm ai hoài
Chiếu chăn bất khả dằng dai âm ty lỗ đấy thiên thai chỗ này
Ngưng thôi nước mắt đắng cay chồng vay vợ mướn cũng đầy túi vui
-TIỆN-
*
Vọng gia đình bộ thối lui dâm phòng kỹ nữ sụt sùi khỏi trông
Tặng anh cái của để không tóc em vài sợi vướng lông đồ chàng
Trăm năm hơi hướng hốc hang đế vương nhất dạ tan hàng từ đây
Gói thơm còn lại chút này không đắng vị rượu chẳng cay men tình
*
Chưa qua thời khắc hành kinh buôn hương bán phấn tạo hình chữ trinh
Ngày mai trên bước đăng trình mong người quân tử giữ tình một đêm
Cong queo mình cũng dịu êm dù cho giông bão bên thềm lất lây
Không mong nhung nhớ hàng ngày nhưng đêm buông xuống ngất ngây một mùi
“Tiện: cắt của khách ít lông lồng vào tóc mình ra nghĩa se tơ cắt tóc”
Tàn canh mãn cuộc bùi ngùi vui lòng khách đến buồn lui chân về
Nội gia mòn mỏi hiền thê tửu nhập dâm xuất lời thề tạm quên
Phải chăng ân trả nghĩa đền đã không tuỳ hứng sướng rên thế này
Lẽ nào men rượu nồng say dung nhan mùa hạ đổi thay vợ nhà
*
Thương đau thân phận oan gia mang danh nội tướng đuổi gà chăn heo
Đục trong cao thấp giàu nghèo mười hai bến nước cheo leo một mình
Phu nhân đệ nhất bất minh chỉ là một bóng tạo hình mà thôi
Trung ương bộ chính trị mồi cha già dân tộc nối ngôi Tất Thành
-THÍCH-
*
Lang quân nhất dạ tên anh đùi em thích chữ đỏ xanh cũng vừa
Dù cho trời nắng hay mưa em chưa tẩy rửa là chưa lố hàng
Mầy mò mấy chỗ hốc hang hạng người mất nết khó càn háng trân
Mực tầu sức mấy thuỷ phân vả chăng chàng hảng tránh phần riêng tư
*
Mục sư cha cố thủ từ đầu to đít nhỏ rõ như cá mè
Đứa thầm chiếu tướng dắt xe đứa vỗ bụng phệ bút phê bốn bề
Không cần bịt mắt bắt dê tiền tài danh vọng lộn lề tửu dâm
Non không cao núi không thâm gái miền trung vẫn dập bầm thân môn
“Thích: dùng mực tầu xâm tên khách vào đùi mình để tỏ dạ thuỷ chung”
Phòng nhì tráng sỹ lập đồn gia trung nội trợ hấp hôn đợi chờ
Trẻ con tuổi dẩu còn thơ coi chừng thần tượng tôn thờ lung lay
Tập Chương Hồ cáo mặt dày bạch my thần giáo tiện tay mang về
Trăm năm tình nghĩa bội thề phu quân nỡ để hiền thê một mình
*
Tử cung thai quái bất minh mười ngày chín tháng cửa mình đau thương
Cũng vì một cái nõn nường thành công danh tướng thịt xương dân lành
Khẩu dâm không thiết mùi tanh huống chi một cánh mong manh hoa hồng
Nhớ nhau những lúc chổng mông xà trườn ngựa cưỡi bão giông sóng ngầm
*
-THIÊU-
*
Bụng kề chính nguyện đồng tâm nhắc chàng tối dạ chớ đâm lộn làng
Liên tình hứa nguyện hữu thang ước mơ ngời ấy cưu mang phận hèn
Thà làm đầy tớ con sen hơn cho xác mướn thân quen ngàn người
Mặc cho thiên hạ chê cười tên người tri kỹ không lười học thêm
*
Ái ân dù chỉ một đêm vó câu lãng tử cũng thèm tiếng reo
Trăng hoa trên chiếc giường lèo quy đằng thiền phụ dây leo cảnh nghèo
Dễ gì heo đói cám treo phở cơm đồng mả gà mèo ghẹo nhau
Rủi mai bạc trắng mái đầu hàm râu trụi lủi biết đâu mà lần
“Thiêu: đốt hương thề thốt xong chốt tay mình chí minh tình phộc”
Ăn sương kỹ nữ dấn thân dương gian cũng có Người Trần Dân Tiên
Chẳng lo cơm áo gạo tiền lục lâm thảo khấu độc quyền tận trung
H’mông mường mán tày nùng chày vồ thủ lãnh Sinh Cung hãi hùng
Vài cô hộ lý thẹn thùng đốt hương thề nguyện dâm ung suốt đời
*
Tập Chương Hồ tặc lả lơi tinh binh giải quyết không hời gái trinh
Miễn là luôn mở cửa mình mỗi khi đầu lãnh bất minh chui vào
Gió đưa ngọn cỏ lao xao giáo dâm đạo dụ đồng bào rẻo cao
Giúp cho lãnh tụ hồng hào soạn binh thư pháp gươm đao chống chèo
-GIÁ-
*
Biết rằng chàng vẹm hứa lèo tai nghe trái cựa vẫn theo vợ chồng
Không em lồng chợ càng đông phu thê tình nghĩa phòng không đợi chờ
Cuộc tình ta đẹp như thơ giao duyên bên suối trăng mờ một đêm
Ngày mai ruỗi bước qua thềm hãy cùng nhau đếm vui thêm mấy chiều
*
Bạn vàng ốc hến sò nghêu đại gia đỏ được thượng nêu động phòng
Từ nay quên nỗi sầu đông từ nay khỏi phải cầu chồng quận công
“Khi nào cây lúa còn bông là còn mưa gió ngoài đồng” dụ ông
Quên đi thủa dập mề mồng quên đi lúc mãi chổng mông thẩn thờ
“Giá: hứa lấy khách làm chồng ; giả đò hứa hẹn”
Chị em ta chẳng lẳng lơ dễ gì vớt được bóng mờ dưới ao
Mặc cho thiên hạ xì xào có gan đàm tiếu theo lao vẹm vào
Luân thường đảo lộn ngàn sao nhân sinh phướn máu rủ nhau lộ mồng
Ái ân tắt cuộc đâm hông phường chờ phố vẫy đèn lồng soi hoa
*
Không còn thờ cúng ông bà trên trang giáo chủ cha già Dân Tiên
Tuỳ nghi lúc ác hay hiền tuỳ nghi chỉ địa vời thiên bên nàng
Một trang sử ố giang san tà thần bán nước buôn dân tăng dần
Em thà nằm ngửa hiến thân cũng không đến nỗi cởi quần tự phê
*
-TẨU-
*
Thi ân có kẻ phụ thề mê trường thuộc địa lăn lê xin vào
Me tây lột mũ xin chào tập chương hồ tặc chó ngao hiện hình
Em dù gái chẳng còn trinh cũng không dâm dục bên đình chính mi
Bạch cua chẳng được nhu mì “dzăng ba” độc cước bỏ đi một đường
*
Truy tìm vạn nẻo tình thương không cường đạo cũng một phường lưu manh
Yêu hoa xong nỡ bẻ cành như con chó ghẻ ăn nhanh phân thừa
Tiếc cho những lúc mây mưa ba mươi sáu kiểu không chừa chỗ lui
Hay đâu diệu kế chồn lùi cáo buồn bỏ lại niềm vui cho nàng
“Tẩu: rủ khách cùng đi trốn khi lở xài hết tiền nộp tú bà”
Mặc dầu người ấy sang ngang nàng ca kỹ ấy không tan cõi lòng
Thế gian đầy dẫy đàn ông nguyện bỏ vào lồng vất bớt xuống sông
Chẳng mơ thế giới đại đồng sở khanh phi xứ láo lông lộn sào
Phất cờ máu đỏ vàng sao ngỡ rằng thiên hạ riêng tao anh hùng
*
Hay đâu thân phận bọ hung trăm năm cách mạng lạnh lùng chiếu chăn
Giỏi hù hay doạ bà chằn thấy cô thôn nữ trẻ măng lại tòm
Biết đâu xác thịt ốm nhom gặp em dư mỡ chàng còm mấy hơi
Trên giường bất khả chơi bời xuống hang PẮC PÓ đòi xơi mán mường
-TỬ-
*
Xe không cán chết Tập Chương Hồ đâm lầm gái Nông Xuân tộc nùng
Sát nhân quả thật lạnh lùng phun người máu ngậm thuỷ chung không màng
Phải chăng nàng lỡ có mang không cần hiếu tử để tang phụng thờ
Đứa con tồn tại bơ vơ phụ thân cũng nỡ mịt mờ bí danh
*
Thi hành án bởi Quốc Hoàn Trần Dân Tiên chỉ đạo văn vài lần
Lề đường nạn chủ bày thân oan khiên cửu khiếu không tày vấn thiên
Phải chi sớm tựa cửa thiền quy y ngũ giới trường yên trong chùa
Hơn vào phủ chúa cung vua quần thần lãnh tụ bốn mùa gió trăng
“Tử : giả vờ chết để làm mệt khách làng chơi”
Trên trời một mảnh sao băng dường như có kẻ đang thăng đại ngàn
Chị em còn mỗi cô Vàng nát tan tiếng thét vọng vang đất trời
Tử vong cuồng vọng khách chơi nhắn bầy hộ lý lả lơi đợi chờ
Phu nhân đệ nhất đừng mơ lòng ngu đừng để nỗi khờ tái thanh
*
Yêu hoa không nỡ bẻ cành lại sai thuộc hạ giết nhanh trên đường
Khỏi cần xét nghiệm nhà thương tử thi trước chết chuyện thường cưỡng dâm
Không ai bỏ sức truy tầm không ai dụng trí trị quân cầm quyền
Thôi thì số kiếp vô duyên lầu hồng vỡ mộng ước nguyền tiến vua
CHỊ TÔI
Mười bảy năm mơ hoa xứ lạ chị tôi về lễ tạ hương xưa
Cha còn một nắm tro thừa mẹ già còm cỏi bên chùa cầu siêu
Cảnh nhà nay đã tiêu điều không còn vui chuyện sớm chiều đoàn viên
Bầy em nhỏ đứa còn đứa mất lũ cháu non thằng bé thằng to
*
Tuổi chưa biết đến âu lo cơm ăn đợi bữa tiền chờ trao tay
Trời tây chị mệt thân cày ôm đau gom tủi gánh đầy vai cô
*
Chị tôi dầm dãi nắng mưa đời
Nổi chìm thân hạc chốn xa xôi
Quên đi mộng cũ ngày son trẻ
Cố gượng vui bên cảnh lạ người
Một bước phiêu du xa vạn dặm
Lòng đau dạ thắt lúc chia phôi
Mười bảy năm trôi buồn viễn xứ
Có ai an ủi lúc đơn côi
*
Mười sáu tuổi ngựa lồng vội nhảy mở mắt ra dòm dõ mấy tay
Sớm thèm trái cấm đắng cay khổ thân hứng nạn một bầy vô danh
Bẽ bàng quả táo trên cành kiễng chân cao với còn xanh sắc đời
Bướm ong rộn rịp lả lơi con đường tình ái đọa đày kiếp hoa
KIẾP HOA
*
Dù không vóc ngọc mình ngà gia huyên cũng được mẹ cha ân cần
Một phen lầm lỡ trao thân sảy chân lạc chốn bụi trần vấy nhơ
Khi ghế rượu lúc bàn thơ xe hoa trăng gió con đò ngược xuôi
Bán mua giả tảng trận cười thanh lâu phong kín tuổi đời còn xanh
Bởi chưng cha hẹ mẹ hành tiêu cay tỏi đắng gãy cành tầm xuân
*
Nắng mưa sớm SỞ tối TẦN tay ôm bọc ái vai quang gánh tình
Theo con thuyền mộng lênh đênh chị tôi phi xứ một mình nổi trôi
Ra đi không hẹn khứ hồi nuốt dòng lệ nóng nén lời thở than
Qua bên đất lạ ngỡ ngàng tình đầu một khối dỡ dang trong lòng
Bây giờ xuân hạ thu đông bây giờ bỏ ngọn hồng phong đổi đời
*
TẦM XUÂN
*
Xuân này là mười bảy xuân xa
Chị cố quên đi chuyện nhớ nhà
Bao to gói nhỏ thay lời chúc
Khói bay cay mắt mẹ nhìn cha
Thằng út săm soi hai lần áo
Mày mò túi đỏ “chỉ đâu ba”
Một đứa cúi đầu bưng mặt khóc
Ngon ngọt chi đâu mấy miếng quà
*
Ngửa mặt dưới gốc đời mong sung rụng
May sao sung vẫn rụng đúng thời
Thằng em kế ăn chơi mãn ý
Xăm hai chữ hận đời khoe mãi lúc ăn chơi
*
Đau lòng chị tôi sáng mưa chiều nắng
Hết đứng lại ngồi gom cay góp đắng nuôi lũ em tồi
*
Đồ này là của chị tôi đọa đày thân xác tha lôi gửi về
Món ngon vật lạ ê hề vui chung em hưởng thảm thê chị dành
Sợ em đông giá thu manh quần áo vài bành cũng gói đem cho
Bên sông nghe tiếng hời đò khứ hồi vạn dặm thân cò hẩm hiu
*
Hai mươi tuổi chị tôi sang xứ lạ mười bảy năm hồi bước cố hương xa
Trải bao cám cảnh đất hoa áo nhung quần gấm khăn xoa về nhà
Hơn mười năm sống nương tà vạt rộng năm mươi tuổi già chị vẫn lo toan
Cái ăn của mặc không màng sa cơ lỡ vận bẽ bàng vẫn mang
*
HẨM HIU
*
Chị tôi sương gió trải qua đời
Quay về quê cũ đã mòn hơi
Nào được an thân bầy cháu nhỏ
Đứa đòi đứa hỏi đứa hờn lơi
Của chùa cô hái trên trăng xuống
Sao lạnh chi lòng để gió trôi
Một chút vảy vàng trên vóc hạc
Nhẹ tênh chiếu bạc giấc mơ thời
*
QUÁ KHỨ CHƯA TAN
*
Thanh lâu khủng khiếp giấc mơ , lầu hồng gác tía mịt mờ tuổi xuân
Thân trao không biết bao lần tìm trong cõi tạm đường trần ruỗi dong
Nghỉ ngơi đừng có mà hòng một bầy em nhỏ ốm tong đợi chờ
Tình nhân đành phải lững lơ đời không còn chỗ ngây thơ ngọc ngà
*
Một tay thay mẹ thế cha dắt bầy em nhỏ bôn ba giữa dòng
Nhiều đêm khóc cảnh phòng không ngày mai lũ trẻ ấm lòng được sao
Dù thân hứng chịu ba đào đói no dạ chị gian lao chực chờ
Còn đâu tuổi mộng vương tơ thằng nhỏ vừa cút ông to chen vào
*
Gió đùa ngọn cỏ lao xao sương đêm ướt đẫm bên lầu trăng hoa
Tóc xanh chớm tuổi mười ba chị tôi đã phải lê la dòng đời
Cắt đi ngắn thủa ăn chơi khi đội báo lúc bưng mời thúng xôi
Nuôi dài mơ ước buồn trôi ghế trường chưa nóng vượt thời hoài mong
*
Cha đau mẹ yếu nặng lòng một bầy em nhỏ lòng thòng ốm o
Nắng mưa lặn lội thân cò thương thằng em út mắt to đợi quà
Đàn em dắt díu đường xa dõi tìm bóng chị tiền nhà chợ trưa
Bên hàng cháo ế cò cưa chân thằng em nhỏ vẫn chưa muốn rời
*
Mân mê một món đồ chơi người ta vừa ném kèm lời rẻ khinh
Bóng chim tăm cá mông mênh chị ơi bụng đói lềnh bềnh kêu nư
*
THƯƠNG CA
*
Về nhà lục tủ tiền dư bé xíu xúi bảo anh tư lấy giùm
Chạy ngay ra chợ hồi hôm mua liền cho tý một ôm mía đường
Lâu rồi em vẫn nhớ hương chị có bắt thường út khóc nhè xin
Thấy tiền nổi máu cơn ghiền anh tư vội vả rút êm vài tờ
*
THẢM CẢNH
*
Bầu cua cá cọp lơ mơ trắng tay sạch túi bơ phờ về không
Tý út nằm đợi chổng mông ngủ liền mấy giấc chờ mong anh về
Mắt nhìn nảo cảnh thảm thê thằng tư rảo bước ê chề bỏ đi
Lỡ tay bấm bụng mặt lì qua đêm nằm giữa nhị tì than van
*
Đèn soi dưới bóng trăng tan tóc tai rũ rượi chị mang em về
Mất tiền thêm nặng bộn bề làm sao sánh được cận kề chị em
Vài lời khuyên nhủ êm đềm hai hàng nước mắt bên thềm xót xa
Cùng chung sống một mái nhà lẽ nào lỗi nhẹ không tha cho đều
*
Dung dăng dung dẻ chị dắt em về
Vượt qua ba dặm đường quê suối sâu chị cõng bờ đê chị bồng
Đường trường cưỡi ngựa nhong nhong mai mốt lấy chồng chị bắt ổng thay
Dẫu sao cũng đã đắng cay mang thân làm mướn rủi may kiếm tiền
*
Sương rơi đọng vũng đôi dòng lệ chị chỉ khóc thôi chẳng nỡ la
Thôi về ăn đỡ tô cơm nguội chị bới từ trưa cá
*
SƯƠNG SA
*
Cũng do phận bạc vô duyên sinh nhằm cửa khổ truân chuyên suốt đời
Từ khi ăn ở nhà người đói no riêng chịu tình đời chung mang
Nhìn bầy chủ nhỏ xốn xang nhớ lũ em dại hai hàng lệ rơi
Bốn năm nuốt hận ngậm môi bén duyên thử phận tìm người thủy chung
*
Hết lão TOÁN đến chàng TRUNG anh BÔNG cũng chỉ một dòng sở khanh
Đẹp trai nhưng dạ lưu manh yêu hoa mượn gió bẻ cành bỏ đi
*
Thằng họ SỞ cùng hung cực ác hái hoa xong nỡ bán cành đi
Mịt mờ cảnh thực lâm ly trắng đen vàng đỏ sầu bi gượng cười
Trao thân học hỏi trường đời đêm đêm dưới ánh đèn trời thở than
Thủy chung nát ngọc tan vàng quê xa nhung nhớ chứa chan trong lòng
*
Thần gào quỷ gọi thân không sợ ngán lũ ma cô nợ báo đời
Giao duyên trong hội làng chơi may lần cũng được một người đáng tay
Thức đêm dư biết đêm dài năm canh chờ sáng đọa đày đắng cay
Đêm qua lại đến ban ngày son bôi phấn trét cũng dày mặt mo
*
“Bao năm lặn lội thân cò em nuôi một lũ lần mò đệ huynh
Cùng trong một cõi ba sinh chữ tâm nhẫn nhục chữ tình nhiều khi”
*
ANH RỂ & BẠN QUA CẦU
*
Đám em vợ tha hồ vớ bở mở mắt ra đã bạn qua cầu
Đổi đời lên bậc thang cao chú tài một đứa cô hầu vài tay
A dua xe pháo ma trông sợ mang nợ tiên nâu quỷ kiến sầu
Nhởn nhơ sòng bạc tửu lâu máu đầu chưa ráo vội chầu nhà pha
*
Của đáng tội mắt xanh mũi lõ vốn sinh ra từ đất thờ bà
Cũng thời một đấng tài hoa vui buồn viễn xứ lạc nhà kém may
Ớt nào không thiếu vị cay chị tôi chẳng có tính hay ghen chồng
Hữu duyên bồ bịch lông bông gái đĩ già mồm anh họ hơi đông
*
Ông anh rể có hàm râu quặp tứ đổ tường chẳng thích thứ chi
Mặc cho bà giở ngón gì gật đầu chu tất cười khì thông qua
*
Em ở trong tù ba ngày tết quà đầu xuân chị mệt khuân vào
Ngon ơi lòng vịt bóng xào chị vẫn thuộc làu tính bẳn háu ăn
Một tô gà béo tiềm măng mấy thố củ kiệu dưa hành tôm khô
Mì cua có đến vài bồ bột xay ngũ đậu đông cô dăm làn
*
Vai gánh tay mang hàng trăm món ticket lẻ chẳn cả chục tờ
Bao thơ mãi lộ thật to vui ông gác cửa so đo trưởng phòng
Lao trung bỗng nổi uy phong nằm trên ngồi trước thỏa lòng anh em
Dầu sao có chị cũng êm ngoài đời phê phán chẳng thèm quan tâm
*
Ai ơi xin hãy một lòng ít nữa muốn chồng lấy MỸ nuôi em
Có lựa đừng chọn thằng đen tối lỡ tắt đèn biết chỗ nào khen
*


Dù là thằng tớ con sen nhập nha me ngoại lên thềm phổng phao
Tiền môn rực sắc hoa đào bàn tay năm ngón bên rào đẫm hương
Người ngoài phố kẻ chung giường bầm gan tím ruột cũng thương nhau cùng
Lấy chồng phận chị hầu chồng đâu đặng đèo bồng cõng mẹ cha theo
*
Tha phương thân sáo cheo leo trăm núi cũng trèo vạn suối cũng qua
Em thương còn ở lại nhà chén cơm hiếu tử chung trà con ngoan
Lên xe lòng dạ nát tan mới yêu một chàng đành phải chia tay
Từ nay duyên nợ rủi may vui buồn góc biển chân mây thế nào
*
Thảm thay một kiếp má đào đứa em áp út bơi mau hoàng tuyền
Từ nay một mảnh trăng duyên ai đang tâm xé ước nguyền làm hai
Phải đâu chịu cảnh thiên tai ấy do địch hoạ thảo mai NGA TẦU
VIỆT NAM tôi sẽ về đâu nồi da xáo thịt bể dâu sơn hà
*
THEO CHỒNG
*
Em nằm xuống chị nào hay biết giống lưu trần nho nhỏ hai con
Đứa bồng ngửa đứa lon ton đầy trời tang phủ gia môn rã bầy
Nơi xứ lạ khác người dị giọng chung một nhà vẫn tính bôn ba
Tin về thân đã chia xa gian truân quan ngoại sa hà đắng cay
*
Đơn vai gánh nặng đọa đày gặp chàng ANH VŨ dang tay rước giùm
*
Số chị khổ sở tùm lum duyên vừa chớm bén tình xum mới nồng
Thêm lần tái ngộ phòng không mắt chưa ráo lệ cha mong giỗ đầu
Sông sâu bắc nửa nhịp cầu muốn qua thăm bậu hỏi sầu còn không
Dương gian nhân thế vẫn đông chăn đơn gối chiếc chổng mông đợi hoài
*
VẤN THIÊN
*
Hỏi ai biết vì sao giờ chiều bỗng qua mau
Chơ vơ hòn non bộ ngư phủ vẫn âu sầu
Biết tìm chị nơi nào gió hỏi lá rì rào
Mây vẫn trôi thản lản về chân trời xôn xao
*
Bóng chim cô lang thang đường xa nhìn đỏ mắt
Nhớ lại cõi mộng vàng đêm qua vừa mới cạn
Đớn đau buồn lẻ bạn kêu xé chín tầng mây
Rừng xanh dường ngơ ngác chập chùng cơn lá lay
*
Em hỏi gió gió nào lạ vậy mang hồn hoa sao nỡ vùi hoa
Chị rằng tại lão trời già chằn ăn trăn nhịn quỷ tha ma trèo
*
HỒI HƯƠNG
*
Mười bảy năm biệt xứ chị tôi về quê cũ
Bốn mươi tuổi đời hơn phân nửa lầm than
Thân gang mang quả tim vàng
Đôi dòng lệ bạc ngỡ ngàng hồi hương
*
Ngửa đầu không dám rủa ông trời
Mắng bầy em mất dạy nỡ phí hoài tuổi xuân
*
Lanh canh xóc đĩa tô cua cá bài bạc đam mê rượu lẫn trà
Bê tha cao thấp ba thằng lạ dòm dõ trong ngoài mấy đứa ngoa
Chiến tranh bịt mắt tuỳ thiên hạ che tai vờ điếc chuyện sơn hà
Thất phu không đứng cùng trí thức tức hông đâm họng quỷ hờn ma
THIỀN MÔN
*
Đời là một chuỗi nặng truân chuyên
tánh phù sa một cửa thiền
Sầu riêng bồi gót dâng đài PHẬT
Đu đủ nhân duyên lắm nỗi phiền
Gái đĩ vào chùa vung váy vãi
Trọc đầu lải nhải lúc ăn kiêng
Thích ngự cao lầu khuyên thế tục
Quốc doanh sư đỏ lộn phòng tiền
*
Không thành chúng PHẬT cúng Dân Tiên
Lốc cốc cúc cung món đại quyên
Buông đao đồ tể trò TRI QUÁNG
Quên cúng cơm chiều mất đảng viên
Xê xoa áo gấm thầy kiên sắc
“Bảy món ăn chơi” học TẾ ĐIÊN
Gục đầu rỏ dãi bầy ngu tiểu
Lết bết bưng bê chậu xích xiềng
*
KIẾN DUYÊN
*
Ba tiền kiều hối đổi trăng duyên
Đĩ biến thành tiên quỷ hoá hiền
Ai về nhắn giúp sư QUANG TRÍ
Ôm gói ra đi cả túi phiền
Mặc người ở lại lo to nợ
MẬU THÂN thảm sát tế như điên
Che mắt thế gian chay tịnh sáng
Hóa duyên tu mặn bữa đêm thiền
*
Chiều buồn ngơ ngẩn mộng thu vàng gió thổi mây trôi chị bỗng sang
Mắt lệ ngập ngừng tuôn suối bạc bầy em vẫn sống kiếp hoang đàng
Hai chai rượu tẻ nằm lăn lóc ba tập thơ đời viết dở dang
Một đoạn tình ca đàn lỗi nhịp hận sử trường thiên cũng lỡ làng
*
Một áng mây thu nhẹ vướng thềm thương thân dạ khúc dạo không êm
*
Tay say run rẩy trên hàng phím
Chợt ngước lên trông tiếng ai xen
Thì ra chị đến từ lâu lắm
Ngay lúc tình cờ hát họa thêm
Bài ca xưa ấy ngây thơ quá những lúc cô đơn chị nhớ em
DƠ & SẠCH
*
Chị tôi làm đĩ bốn phương để dành hai phố một phường gái ngoan
Chào mời rước khách xa làng mang về những gói tình vàng cho em
Một đồng sạch cũng đành say tỉnh mớ tiền dơ nỡ trải tháng năm
Đêm thu thủ ánh trăng rằm đem gối đầu nằm thơ thẩn mở xem
*
Ngửa thân hứng mây mưa con đĩ rửa nắm tiền còm nạp quý ông
Long lóc trọc đầu dâng trà nước phu nhân mắc nợ lụy chân bồng
Nhân thế vãng lai chùa TƯỜNG PHƯỚC sư ma bám trụ rủ dâm phòng
Một đồng một đồng lại một đồng buôn thần bán thánh cộng thêm đông
*
 Hưng thời kệ lạc kinh rông thuyết giáo bán đồn sấp ngửa tay trong”
*
Hận đời hận mãi hận không thôi
Bao người khốn khổ kiếp chị tôi
Nỡ mang tính dị chơi bài quái
Nặng lòng chặt bị ánh trăng trôi
Ba đứa ăn theo trơ mắt ếch
Một bầy muỗi đói bạn qua đèo
Rủng rỉnh tiền cheo heo miệng hổ
Khua mâm động đũa khỉ vai mèo
*
Cù lần vén váy đầy sâu bọ trải tấm càn khôn một đám bèo
Một con chim ngửa giòi nhung nhúc quỷ tha ma sục gấu tranh beo
Một đèo một đèo lại một đèo trèo ngang trèo dọc cũng cheo leo
Gặp thời thổ tả đầu đội cối dép râu chưa sạch lốt chân mèo
*
“Nồi ngồi trên cốc giữa giốc điêu ngoa bắt bướm hái hoa đăng khoa bẹn vẹm
Nông phu không thẹn hẹn trỏng mục đồng trên phố chợ đông động tiên một đống
SÀI GÒN chửi đổng bắc kì láo lông T.V. lông nhông chạy vòng HÀ NỘI
Điện đài vô khối NGA mối TẦU mai máy đạp đường dài lấy oai phi pháo”
*
ĐỜI CHỊ TÔI
*
Hận đời hận mãi hận không thôi bao người làm khổ kiếp chị tôi
Nỡ mang tính dị chơi trò quái nặng lòng chặt bị ánh trăng trôi
Ba đứa ăn theo trơ mắt ếch một bầy muỗi đói bạn qua đèo
Rủng rỉnh tiền cheo heo miệng hổ khua mâm động đũa khỉ vai mèo
*
“Cù lần vén váy đầy sâu bọ trải tấm càn khôn một đám bèo
Một con chim ngữa giòi nhung nhúc quỷ tha ma sục gấu tranh beo”
*
BÀI THƠ TẶNG CHỊ
*
Ba tập thơ đời đang ẩn danh nhẫn tâm ai vấy bóng trăng thanh
Bận lòng sấp ngửa tìm hư ảnh tuổi mộng năm nào tóc vẫn xanh
Mộng tuổi năm nào tóc chị xanh đừng ai nương gió bẻ rơi cành
Cho bầy chó sủa không danh tánh vạn giọt sương rơi giọt mãi mành
*
Vạn giọt sương rơi một sắc xanh sắc xanh lưu luyến gót chân manh
Cho màu tóc chị không phai ánh dù tấm thân gầy vẫn bước nhanh
Chiều nay thấp thoáng ai qua sảnh ánh mắt tôi trôi theo dáng xanh
Đã từ lâu lắm buồn cô quạnh chị mãi chưa về cơn gió hanh
*
“Một túi thơ đầy mong đợi cảnh nhiều trang đẫm lệ vẫn riêng dành
Nhân gian một cõi xô bồ tránh xót xa thương chị dạ tâm thanh”
*
                                                    VÀNH TRONG TÁM NGHỀ                    
-ĐÁNH TRỐNG GIỤC HOA-
Lính rừng vừa thoát ly bưng ngã lưng một chuyến tưng bừng tàu xe
Ngỡ như vào chốn hội hè phố phường nhộn nhịp bạn bè rong chơi
Đi cho biết cảnh đổi đời xem trong thời sự xả hơi thế nào
Bướm đêm mời gọi xôn xao quên mang theo gói thuốc lào hút say
*
Cũng nên cứng cựa điếu cày cho đêm thêm sướng mặt bầy ăn sương
Nhỏ con cứ ngự trên giường thôi hoa kích cổ làm gương qua cầu
Miễn đừng mắc bệnh xà mâu hay không làm tốt từ khâu dạo đầu
Chẳng e dè chuyện mang bầu condom để sẳn vài xâu trên tường
“Kích cổ thôi hoa ; đánh trống giục hoa : dành cho người nhỏ thó”
Cũng thời bán phấn buôn hương đứa ngồi khách sạn đứng đường đứa kia
Khứa quen khó thể phân chia bắc nam vẫn có lia thia nhận hàng
Nhiều anh xâm nhập hốc hang phong tình phá hoại điêu tàn đời hoa
Dường như trên chiến trường xa tha hồ cấu xé lá đa kẻ thù
“Thằng về nội thối lui ngoại , tiểu bại đại thành công”
Xa luân chiến ngỡ đại du ai ngờ chiến thuật gác cu bỏ chầu
Xuất thân vốn dỉ chăn trâu nuôi bò y tá CÀ MAU cắm dùi
Chưa qua hết nửa cuộc vui bần khinh trọng phú chồn lùi lủi nhanh
Thương hoa tiếc ngọc không đành tang sư một chậu máu tanh thủ từ
*
DÂN NGU CU ĐEN XÁCH LỒNG ĐÈN ĐỎ
*
Lù khù lánh nạn vác lu thắng cuộc đỏ mặt thua cu đen bài
Năm châu bốn biển bi hài đĩ Minh Khai thuật kéo dai động phòng
Trước khi dâm khẩu Hồng Phong mép môi mồm miệng dập mồng Tập Chương
Hồ như thiên phú nõn nường hai chồng một vợ khéo cương chữ tình
-KIM LIÊN SONG TOẢ: SEN VÀNG KHOÁ XIẾT-
*
Dậm đai dê nước giả sư vai ngang mình dọc trùng cư lưỡng hồ
Quên thề nguyện đảng tam vô đưa chân xuống hố mỡ hô đồ chùa
Một đêm chăn gối cay chua hình như của quý hết mùa đã lâu
Hồ như ống nhổ bã trầu  khí tinh sệt bết hàm râu ai hoài
*
Anh nuôi một gã thảo mai sinh hùng sản hổ giỏi gài gái chơi
Ngỡ rằng thôn nữ lả lơi ngờ đâu ác phụ thiếu hơi nhớ chồng
Tập trung cải tạo chổng mông hiền thê đưa đít kiếm công đổi đời
Hai mươi năm lỡ thảnh thơi mặt hoa da phấn sáng thời phu nhân
                            “Sen vàng khoá xiết: dành cho khách dư mỡ thừa cân”            
Bo bo thôi thúc cởi quần xếp hàng sổ gạo khoả thân dục phần
Bốn tuần thịt nhận nửa cân thích ăn ba rọi bất cần thăn lưng
Tình nhân nhất dạ chẳng đừng bầy con đám cháu thực ngưng từ chiều
Bà con cô bác vét niêu thôi thì thôi thế NGUỴ liều cho xong
*
Ngỡ rằng quân tử cảm thông ai ngờ dính trận hợp quần xa luân
Một đời nội trợ tảo tần cũng không đến nỗi sướng rân thế này
Trông như sa trận liên cày trông như thế chiến đêm ngày hợp xung
Mong rằng chỉ một đám khùng lộn mùng HÀ NỘI bọ hung sút chuồng
*
-ĐẠI XIỂN KỲ CỔ: MỞ CỜ GIÓNG TRỐNG-
Tình nhân chưa kịp cởi quần BA ĐÌNH giải phóng xuất quân ra rồi
Năm canh một khắc nghỉ ngơi ái ân muộn giấc vẫn mời giao duyên
Không là chỉ một nắm tiền không là chửa thẹn ăn kiêng quá thèm
Hà thành có món lạnh kem khách quen vẫn được phòng em đợi chờ
“Mở cờ gióng trống : cống cho người nóng vội”
Chẳng cần gióng trống làm thơ đường cùng tất biến mở cờ tặng anh
Dù là một chuyến tàu nhanh lần sau chớ vội cạnh tranh hành trình
Làm tình bất khả nín thinh đôi khi cũng khiến thần kinh quỷ sầu
Một dài chín ngắn thâm sâu đại xiển kỳ cổ thấm lâu mưa dầm
*
-MẠN ĐẢ KHINH KHAO: ĐÁNH CHẬM GÕ NHẸ-
Loan phòng đèn tắt rèm buông sao người quân tử chưa cuồng nhiệt yêu
Vác cày qua núi em chìu chổng mông kiểu chó cũng xiêu bộ lòng
Nhiều khi khóc giữa loan phòng bước chân lãng tử ngựa ông chưa về
Chuồng xưa chờ đợi dụ dê niềm vui khách đến đê mê lúc về
 “Mạn đà khinh khao: xin chào kẻ chậm chạp”
Ba sinh chưa đặng hẹn thề thôi thì vài phút đam mê cũng là
Tặng người thượng mã thưởng hoa coi như trao một gói quà trăm năm
Bõ công chàng đã ăn nằm miễn không được cuộc rút thăm bỏ dùi
Tình trên chăn chiếu lủi chui đêm trăng rằm cũng bùi ngùi luyến lưu
-KHẨU THUYÊN TAM TRẬT: XIẾT NÔM BA CHẬP-
*
Nghênh tân thủ cựu dâm hành chiến binh mới chớ tài lanh hơn người
Trước khi vầy cuộc ăn chơi thở dài thả lỏng dành hơi lên đàng
Trăng hoa cửa rộng thênh thang một bầy mỹ nữ đón chàng vào chơi
Mu cao gò thấp xin mời ba em bốn dạ lả lơi sẳn sàng
“Xiết nôm ba chập: cập nhật tân khách”
Không cần phải bắc kim thang coi như khuyến mại tân lang động phòng
Đừng nhanh như trận cuồng phong chị em ta chẳng tam tòng lang quân
Muốn vui bày chuyện hợp quần xa luân hổn chiến mười chân năm đầu
Không cần lịch lãm từng khâu hay hung hăng cở diều hâu xuất chuồng
*
-TẢ CHI HỮU TRÌ: BÊN NÍU BÊN GIỮ-
*
Mưa sa mây toả thuỷ tuôn nên trọng trứng mỏng chớ buông hoa tình
Ngày đêm cũng vẫn cung nghinh một giờ ba khắc nín thinh không lời
Giường lèo mặc sức học bơi dù cho thiên địa đất trời đảo điên
Chẳng ai ham muốn ưu phiền khi trong nhân thế lên tiên động đào
“Bên níu bên giữ: cữ lão luyện bạo hành”
Gió đưa hoa lá xôn xao thế gian đàm tiếu ồn ào đại dâm
Cứ nghe như chúng tè dầm không cần cuốn chiếu thu mâm dọn phòng
Ngựa ông còn sức nhong nhong còn nhiều kỹ nữ hở mông mở lòng
Chớ nghe khủng sản láo lông đạo Hồ đức cáo ba không lộn sào
*
TÂM TRẠNG THANH GIÁO
*
Chiêu bài phướn máu vàng sao tuyên truyền bốc phét vẹm trao anh hùng
Không toàn một bọn ác hung cũng đầy sâu bọ côn trùng hại dân
Anh em xa láng giềng gần có ngày TẦU ghẻ nắn gân phản đồ
Mấy ai biết được mưu mô Tập Chương Hồ tặc phát rồ trí cao
*
-TOẢ TÂM TRUY HỒN: DÙI KIM BẮT HỒN-
*
Thân môn hiếm thấy hồng mao tinh binh bạch cốt tạo hình cây si
Bán mua dâm chẳng ra gì phòng hoa chúc dạ đường thi lạc vần
Mây mưa trong cõi phù vân phải chi người ấy hiến thân không tiền
May ra một lũ khủng điên ăn mày giữa chợ còn kiêng tà thần
“Dùi kim bắt hồn: thôn tính kẻ tình si”
Mấy ngày lao động gian truân đổi trao cũng được một lần xả hơi
Lạc trong ma giới chơi bời đàn bà há dễ khơi khơi động lòng
Bạo hành buộc ả chồng mông nam nhân chính khí còn trông chỗ nào
Dưới cờ máu đỏ vàng sao chớ cho rằng mỗi mình tao dâm phùng
*
-NHIẾP THẦN NHIỆM TOẢ: THÔI MIÊN NGỒI CƯỜI-
*
BA ĐÌNH tứ trụ bọ hung nhiếp thần nhiệm toả lạnh lùng trị dân
Buôn hương bán phấn cũng cần lủi chui luồn lách cán cân án đường
Ba trăm vạn đảng viên thương năm mươi chục đại bảo nhường cục xương
Bộ trên cục dưới tỏ tường nội gian ngoại gián như tương đậu nành
“Thôi miên ngồi cười : băng tâm khách , kiếm cách phát nhiệt”
Chỉ mong bất kiến sở khanh miệng mồm môi mép lưu manh tranh giành
Kên kên không sợ máu tanh lão già con nít trẻ ranh cũng rành
Đạo hồ đức cáo thông canh gió đưa ngọn cỏ lên cành vinh quang
Chẳng cần kỹ nữ hở hang cung vua phủ chúa sói lang cả bầy
MA LỘ
*
Cuộc truân chuyên người sau cầu người trước giữa rủi may ước chỉ một mà thôi
Cỗ tim gan đổi chác lúc hưng thời không vượng thế tiễn đưa từng chiến hữu
Sinh lão bệnh tử chi thiên chi địa cõi phù du mê mải mộng trăm năm
Chân bước đi trên vạn nẻo đường trần bao sầu khổ đau thương chưa trọn kiếp
*
Còn có nhiều con ma sinh không biết mặt cha
Chết chưa tường mặt mẹ sống cả đời cô lẻ bầu bạn đám oan gia
*
Cười hai hồi dài ta tiếc hoài ba bận khóc cắt đi mái tóc lăn long lóc vào chùa
Bỏ qua hư ảnh se sua tụng kinh gõ mõ giải bùa trần gian
Trên dương thế chơi hoài cũng chán bước phiêu du tản mạn âm môn
Kiếp nhân sinh chỉ có ba hồn tay phóng đảng vẫn thường bạt mạng
                                                                             *                                                                            
Mang bảy vía thăng đàn vô cửa tử cõi phù du trang tình sử còn ghi
Mộng trăm năm qua những mối sầu bi ta gánh tất leo mười tầng địa thất
*
ĐỆ NHẤT LÂU ĐẦU TRÂU MẶT NGỰA
*
Vướng tội gì NGƯỜI chui vào tầng nhất mảnh thây khô nửa vất nửa ngờ tươi
Quỷ đầu trâu môi nham nhở giọng cười ma mặt ngựa hàm răng hô chẳng bịt
Mâm hành hình bày tim gan mỡ thịt bọn thiêu thân bám theo đóm ăn tàn
Chẳng còn ai trong phong cách giàu sang đẹp hay xấu cũng trần truồng tuốt tuột
*
Máu vẫn đỏ mùi còn tanh miếng luộc băm ba gang tên đồ tể quen tay
Lữa mãi say trong màn khói đêm ngày quên bầu rượu đợi chờ bên mâm cỗ
*
Con ngạ quỷ trân mình trình thây mổ thằng ma gia sừng sỏ quyết nhục hình
Dầu vẫn sôi trên lửa đỏ dập dềnh Hồ Tạp Chủng lung linh trong khói lộng
Nữ phạm nhân trần truồng như kiếp nhộng góc ba gang sồng sổng giữa hai hàng
Chẳng cần che tội ổ chỗ hốc hang bao nhiêu đứa đâm đầu vô một hố
TẦNG HAI CHỜ DÀI HÓA KIẾP
*
Ta âm thầm ôm nỗi buồn khốn khổ cố dõi theo những giọt máu ven bờ
Thử xem còn rơi rớt mảnh bơ vơ chờ thơ thẩn bên chảo dầu bốc khói
Có phải em sợi dây tơ lắm mối treo trên đầu ngọn giáo nhọn xuyên tâm
Mang tội gì sao không nhổ ra mâm chỉ rên siết những oán than trần tục
*
Hồn linh thiêng trong lửa thần dâm dục em lộn chồng bao nhiêu đứa gian phu
Còn hờn ai sau những khối căm thù cm có nhớ tết MẬU THÂN phản bội
Giấc mơ xuân vù qua đêm mỗi tối chẳng ngậm ngùi khi kẻ đến người đi
Giọng rên la chẳng nhẽ xót xa gì thừa cơm áo đua đòi tuồng rửng mỡ
“Thở đi em ! thở nữa đi em ! xem xem có kém lạnh kem hà thành”
Biển lửa cột đồng xích chắc chân em trong thảm cảnh nướng thân trần
Một thời bay nhảy trên dương thế hai cái tô hô nặng mấy cân
Thịt cháy xương tan chưa tàn lửa dầu sôi lửa bỏng khó nguôi dần
Khổ hình cam chịu bao nhiêu kiếp sang tiếp tầng ba họa thiệt thân
*
Quỷ cầm kềm kéo dài ba tấc lưỡi tội tướng bà lắm chuyện lúc rỗi hơi
Việc người ta đem ẩn sự ra khơi làm phân tán nhiều gia đình hạnh phúc
Phận se sẻ xứng đâu chầu mai trúc dựa cột đồng chịu bỏng thịt cháy da
Chắc kiếp sau thành một lão ma lòa thun lủn lưỡi khiếm nghe vì nhĩ rách
*
Giỏi mối mai chẳng qua nhờ tốt sách mỏng mép môi thêm một bớt hai lời
Cắp cặp đôi lứa mỗi đứa mỗi nơi tiền lèo lái đựng đầy trong túi xạo
Nền hạnh phúc gian ngoa mùi thơm thảo của đem theo thiếu trầu úa cau khô
Chiếc bình vôi bốc phét chẳng đợi chờ người vỡ mộng hững hờ duyên dang d
*
Chuyện trăm năm nhẫn tâm cầm thương nhớ giận ai đây hay hờn lão trời xanh
Chụp mũ người mong những giấc mộng lành trong khói lửa chiến tranh giành mang lại
Chết đến đít vẫn săm soi mặt dại sống trên đời ĐỒNG PHẠM tính lả lơi
Bất phú phi thương làm khổ nhiều người vẫn miệng lưỡi mãi cò kè thêm bớt
 Con ma heo ôm bụng cười bởn cợt Hoan tiếc tiền bỏ vào cuộc vui chơi
Cân thủy ngân rỗng cán gạt trần đời đồ  bẹn vẹm mười tầng rơi chưa xứng
Giữa đất trời Thọ mạnh chân quen đứng bọn quỷ ma vô phép kết thân chơi
Lưỡi còn đâu nên khó mở mồm xơi trung ương đảng bọn cò mồi thanh giáo
Đạo cáo HỒ bày mánh mung gian giảo lừa người đời kỹ xảo trắng thay đen
Dồn nhân dân vào ngõ tối không đèn giải phóng sạch những luân thường đạo lý
*
Kiếp nhân sinh học đòi theo sách quỷ có còn chi ngoài một tấm thân teo
Mộ BA ĐÌNH bộ hạ bắt chèo queo cho thiên hạ năm châu reo chửi rũa
Bảy mươi năm chưa quen meo một bữa giờ mới hay dòng sữa ngọt đắng cay
Chỉ là mơ trong lòng lửa đọa đày chảo dầu nóng thương hoài đôi vú thịt
“Cõi âm ty mù mịt nhìn xung quanh tuyền bị thịt ngu trung”
TẦNG BA  ĐỊNH CHUYỆN ĐÀN
*
Chặt cho đúng không thừa nhiều thiếu ít lũ lừa thầy bọn phản bạn vong ân
Trên bàn cân bốn đứa phải phân thân tòa quốc tế sắp đệ trình cáo tội
Đồ bất nghĩa nỡ phụ tình hiền nội quên duyên vàng bạc phụ mẫu không hay
Tên tuổi cha cũng dấu diếm mặt mày họ hàng mẹ đành gán qua người khác
“Coi chừng dư luận viên theo trung ương đảng cũng như keo dính chùm”
Một bầy đầu nậu chùm hum chân dài váy ngắn tùm lum vỉa hè
Đan bè kết phái hợp phe tóc tơ đại bộ phận se lộn lề
Cáo hồ chồn chó cừu dê tranh công lục súc mải mê ruộng vườn
Đàn bà con gái thấy thương tú bà nội ngoại vẫn thường tuyển thi
“Hồ như xuống dưới âm ty nữ nhi hiền thục nhu mì hiếm hoi
Nên không giám thị trông coi thăm nom quản giáo thòi lòi công an
Côn đồ phá xóm phá làng quan toà nghị quyết an toàn mỹ nhân”
GIAN THƯƠNG THƯỜNG CƯ TẦNG BỐN
*
            Mở ra một gói cơm chay hỏi con quỷ sứ có bày được chăng
Tầng tư ba trăm vạn thằng đảng viên cộng sản mặt chằn mắt ma
Gom cho gọn kẻ ba hoa khoác lác mượn thế thời hoan lạc muốn lên mây
Lúc mê say từng đỏ mặt tím mày hang PẮC PÓ mưa mây cùng cháu nhỏ
Nhìn rồng lộn Giáp khoe còn Nguyên Võ tọa bàn chông đầu đội chậu huyết tươi
Trên trần gian diệt chủng biết bao người gây thảm cảnh xuân MẬU THÂN tắm máu
*
“Một đêm mơ thay diêm vương chuẩn tấu ta bạc đầu bởi tội ác VIỆT gian
Xã hội đen tư bản đỏ tham vàng bộ kiếm chị bầy ôn hoàng quốc hại
*
Án trảm thủ buông nỗi buồn tê tái chiếc đầu rơi cũng gợi mối thương tâm
Tội nghiệt kia dòng lệ nóng khôn cầm khóc nhân thế vẫn lầm đường lạc lối
Cõi phù hoa nguyên do nào nên lỗi có phải chăng tiền kiếp vụng đường tu
Để muôn năm thân mãi toạ lao tù vòng nhật nguyệt luân hồi qua vạn đại
TẦNG NĂM TÙ NẰM TƯ BẢN ĐỎ
*
Lỡ thời trâu kéo ngựa cày vợ cầm con đợ ăn mày thằng cha
Thẳng tay cán bộ gian tà vắt chày ra nước vẹm tha mạng nào
Đêm nằm dưới ánh trăng sao ngàn vàng mua một bóng đào vầy chơi
Cuộc vui mang tiếng để đời tiền vào cửa trước bạc rời cổng sau
Dành cho những đứa sói lang mười phân bạc mượn lượng vàng liền tay
Đại gia mỹ nữ hảo cầu nuôi bò cũng được chăn trâu chẳng màng
Miễn là nhanh chóng có mang không mong hưởng đoá hoa tàn vá trinh
Em xinh em đứng một mình phi công trẻ đợi bên đình phục binh
Già dê tư bản đỏ rình lão thành cách mạng lén rinh qua đèo
“Đầu trâu mặt ngựa ăn theo công an cảnh sát họ reo côn đồ”
*
NGỤC MÔN GIỚI LUẬT
*
Quỷ vô thường không thương bầy yêu dữ ma hữu hình bọn ác chẳng thua keo
Tội to bất luận giàu nghèo mười tầng địa ngục bọt bèo trầm luân
Sổ sinh tử không ghi tên liều chết cõi đọa trồi trôi TRỔI trối trội nhau
Cô hồn bất thiện chẳng hầu thiên linh tửu một bầu ngâm quả xấu
*
Cửa trầm luân hai ông thần thiện ác sổ dân gian ghi chép đủ trên đời
Từ khi sinh cho đến lúc tắt hơi bao nhiêu chuyện đành rành trên trang giấy
Tờ tích đức SINH CUNG tìm không thấy bản bất lương vấy bẩn cả hai tay
Vẹm tham lam đơn giản sống qua ngày mười bảy tấn vàng ròng mong thỏa mãn
 “Lưỡi hái tử không kiêng con vua chúa chuông đoạn hồn chẳng ngại đứa vờ tu
Thằng hay cảm tử con ngu Võ Thị Sáu cũng xử chung thân”
Tội nặng kí toàn những thằng có đảng án bao che luật pháp giáng đòn đè
Ép trẻ con đứa không chịu theo phe tư bản đỏ  dựa hơi dòng cháu BÁC
Múc cơm canh định trao cho một bát bỗng hóa thành một đống hỏa than hồng
Đói triền miên trong địa ngục mênh mông giữa gió rét thân trần truồng kiếp nhộng
“Mộng là ảo ảnh mà thôi tiền tài danh vọng miếng mồi hoạ thân
Đói no cũng kẻ dương Trần Dân Tiên ác quỷ mộ phần cùm chân”
TẦNG SÁU CHẬU MÁU THAU VÀNG
*
Chiếc cối đá ma vô tình khởi động bầy VIỆT gian gào khóc đến inh tai
Không ngừng tay máy vẫn chạy đêm ngày xay cho nát vẹm điêu ngoa tội nghiệt
Đàn quạ đói đợi chờ từ muôn kiếp thịt xương rơi từng mảnh vụn bời rời
Hố cháo lòng CỘNG SẢN máu tuôn rơi chúng xơi hết không để thừa một mụn
Bọn kiếm chị quây quần vô một đụn vẹm thiếu tay bẹn không đủ hai chân
Đã bao năm tích cóp chốn dương trần minh khai hết từ gieo nhân đến quả
Lũ đầu nậu mang thạch tâm ngọc mã chuỗi hành hình sởn ốc cả cõi âm
Không ngày đêm đao thương giáo mác đâm chẳng năm tháng kiếp này qua kiếp khác
 “Muôn tạng cầu siêu cũng thế thôi ai hay tội nghiệt đã lưu đời
Một tấm lòng ngoan không cứu được hàng vạn sinh linh phá đạo trời
Thảm cảnh đọa đày nơi âm phủ khó ngăn kiếp nạn lũ ham chơi
Tiếng kệ công phu bay theo gió lời kinh thức tỉnh được bao người
*
Cắt tóc đi tu ta làm sư phụ dạy mấy đứa mù u mê chưa tỉnh
Thiền môn hội lĩnh đệ tử còn ngu một đám lù khù vác lu lánh nạn
Trăng tàn biển cạn cá lội dòng thời hết ngõ hoang chơi dâng mình cho kiến
Trần đời vạn biến giấc mộng thực hư mặc áo nhà sư quần ma cửa quỷ
*
“Thà làm con đĩ bán trôn hơn bầy ngạ quỷ cô hồn công an
Nhăn răng tự phát phá làng giao thông mãi lộ dàn ngang cả đoàn
Dân oan trong sở thú hoang sưu cao thuế nặng bạc vàng dễ bay
Trung ương bộ chính trị bày lương tâm tù phạm thẳng tay thanh trừng”
TẦNG BẢY HỮU ÁC VÔ THIỆN
*
Tâm thật lòng thanh hãy tỉnh tu trần gian một kiếp hết cương nhu
Niết bàn một cõi không không sắc địa ngục muôn nơi mãi mãi tù
Lời kinh chưa đủ ru thiên hạ tiếng kệ âm vang vọng gió hù
Cà sa khai bát bày hương thiện ma quỷ phong môn trải thảm thù
*
Muốn gửi cho em chút gió lành xua đi màn lửa phủ toàn thân
Thiên thu cứ mãi đày như thế đau mảnh hồn em xót dạ anh
Trần thế mênh mông lòng trải rộng chân tình vang vọng mãi chung thanh
Cửa ngục không chờ em vào mộng thiên môn chẳng hứa giấc mơ lành
                                                                             *                                                                            
Lời PHẬT không dừng trong ngõ đạo tâm ma chưa giác ngộ đường trần
Hỏa ngục mơ xa về nẻo thiện thiên đường chẳng đón bọn vô thần
Nước vẫn về nguồn lá vẫn rơi đời như một thoáng bóng trăng trôi
Ra đi có được mang hư ảnh cặn bã phù hoa của thế thời
*
QUÂN SƯ XA LUÂN NHẬT NGUYỆT
*
Chính đạo trên kia không dưới đây tội thân tự kỷ chẳng ai bày
Ma lộ đừng hòng mong phục thiện cầu vòng bảy sắc khó lung lay
Địa ngục chứa đầy bầy gian ác xa luân nghiền xác chẳng ngừng xoay
Hằng hà sa số hồn ma đỏ lố nhố chen chân chỗ đọa đày
*
Dù chúng bay có cúi đầu vạn xá mua được đâu vật hối lộ về trần
Thịt ôi rồi vẫn mong ước ấm thân bọn ma quỷ không dùng chung của thế
Dưới cõi âm vẫn trình ra vật lễ mơ hồi sinh khúm núm quỷ môn quan
Của phù hoa bỗng chốc tự hóa tàn đống vàng mã theo gió vào hư ảo
*
Dưới bóng từ bi tâm ma dạ quỷ lũ vô nghì phủ phục nhất chi chi
Khói hương trần bày biện chiếc mâm gì tanh mùi máu lạnh buồng tim gỗ đá
*
Có phải chăng vẫn một lòng thơm thảo kính thánh thần mâm cỗ tỏ dạ son
Có phải rằng hiếu tử trải bụng con nợ phụ mẫu sau nhiều năm quên trả
Không lắt léo bộ vô xin đại chẳng quanh co vẫn cầu phúc cầu tài
Tấm thân vàng thoát nhân nạn thiên tai lòng lợn thiếu lần sau thề đúng hẹn
*
Tay phóng đảng nên bất cần dè sẻn của trần đời chẳng thiếu một món chi
Liếc nhìn xem mâm cỗ cạnh hơn gì ghi bộ nhớ hứa lần sau sắm đủ
Cũng cân đai xênh xang khăn áo mũ giữa đàn tràng thầy giả bộ pháp sư
Quỳ dưới chân đầy một lũ nhàn cư vi bất thiện cầu vinh hoa phú quý
*
“Nhàn cư bất thiện sợ viếng âm ti sát nhân mặt lì kị thăm quan phán”
ĐỆ BÁT LÂU CÂU HỒN SỨ GIẢ
*
Buông câu kệ thầy tụng vần HOA MỸ thả lời kinh che giấu nỗi xót xa
Giọng khàn hơi nửa ngọ vẫn chưa qua bên sư phụ ngáp dài thằng tiểu nhỏ
Nắng đổ lửa liên thanh dùi dục mõ bỏ đôi câu đệ tử thúc tay thầy
Đám VIỆT gian quỳ mỏi gối chưa hay nảo nùng đợi bầy cô hồn độc đảng
 Ta bỗng dưng dâng nỗi buồn ngao ngán ngọ cầu siêu biết mấy tạng cho vừa
Ấn thái ất sư quốc doanh bắt quỷ miệng lâm râm đệ khẩu quyết trừ ma
Dang hai chân sư đỏ tiễn quyền nhảy bước một múa may thằng tiểu vẽ
Cỗ cơm chay đợi thầy chùa hồi khỏe xé phong giàng đệ đút nhẹ hầu bao
Xã hội đen quanh đài thí nôn nao đã quá ngọ thầy ơi ! thầy cúng lẹ
“Tam quy ngũ giới khoe khoang quốc doanh sư giả đăng đàn trừ yêu”
Của thí chủ một gói đầy bụng phệ cỗ trên mâm hương khói vẫn còn bay
Rượu cúng rồi dư vị cũng đắng cay trơn tô đĩa đống đồ chay giả mặn
Đưa tay tả hàng thiện nam cúi mặt hữu chân kia phục tín nữ gục đầu
Thuyết tam quy cũng thuộc được vài câu giảng ngũ giới bớt đâu già quá nửa
*
TẦNG CHÍN KÍN CỔNG CAO TƯỜNG
*
Chỗ thiền tu giả sư còn rộng cửa mở cho ai mãi vương vấn chuyện tình
Gỡ tơ duyên toàn những phụ nữ xinh có chút của hồi môn càng thêm tốt
Bàn hương án thỏi mạ vàng quen đốt bạc cõi âm dành cho đám ngu dân
Chốn dương trần thầy bỗng chốc lên cân bầy đệ tử cũng béo dần gân cốt
Chơi cho biết lỡ ngày sau mai một kiếp lai sinh chờ đợi đến bao giờ
Tội nghiệp gì cả một đám vẩn vơ thừa tiền của cõi trần mơ tiên cảnh
Xem cho rõ tín đồ nào đạo hạnh có còn chăng dăm ông lão bà già
Ma chán chê quỷ cũng phải buông tha không chỗ trú đành nương nhờ cửa PHẬT
*
Vài cô ả khi lửa lòng đã tắt dắt tay nhau lao vào chốn thiền môn
 “Mượn khói hương tưởng rửa phấn bôi son gội tàn tích những năm dài luyến ái
*
Ta đi qua những thân trần trai gái ngại đường tu nhiều kẻ vẫn phiêu du
Đứa khù khờ thêm nặng cõng đứa ngu thằng què đợi con chột xù không đến
Nhớ tới em người tình xưa yêu mến biết giờ đây thân tạm gửi am nào
Mộng trăng hoa sóng tình có lao xao chiều bóng xế trống công phu vừa điểm
Dáng hình em ta vẫn hoài tưởng niệm chuyện vô duyên em vẫn mỉm môi cười
Theo thế thời mơ mộng mãi rong chơi đời xuân sắc ngu gì không nương gió
Nửa chữ tình ta vội gì bày tỏ ngõ trăng hoa vụng dại rẽ đường ma
Có còn ai cùng ngắm ánh trăng già đêm địa ngục mơ xa về cõi niết
*
 “Ta ôm mãi khối ân tình tha thiết chẳng còn ai bơi cùng mộng suối vàng
Bước chân qua tỏ rõ những lầm than mỏi mệt đợi vẫn mơ màng chăn chiếu
Thập bát môn chịu dồn trong mười bậc chỗ đọa đày cũng phân hạng thấp cao
MA LỘ MẶT BÊN CỬA LUÂN HỒI
*
Lúc nhân thế tỉnh cơn say lửa lòng rụi tắt cực hình sẽ bay
Trần gian phân định đêm ngày nhân sinh không phải rủi may đợi chờ
Đời đan bằng những vần thơ m no hạnh phúc tự do hát hò
Ăn cho buôn khó so đo dân khôn cu đỏ vẫn lo chìm đò
*
Mệnh phần vướng sợi dây tơ trăm năm có bóng trăng lơ dẫn đường
Đời không cám cảnh tang thương người không hứng nỗi đoạn trường chiến tranh
Thế gian an giấc mộng lành hận thù quá khứ thiên thanh xóa mờ
Cố nhân tái ngộ như mơ tình lưu trên vận vần thơ miệt mài
Bạc đầu son dạ cho ai trăm năm một kiếp có dài lắm chăng
Đừng vào trong cõi trầm luân tắm trên chảo lửa mưa dầm dầu sôi
Đầu non minh nguyệt ru đời mỗi người chỉ có một thời mà thôi
Chớ nghe lời vẹm âm lôi đại đồng dưới thế cảnh Trần Dân Tiên
*
Mười tám ngưởng ngục môn ta qua từng bậc một
Biết bao hồn sao vắng mỗi mình em
Bao nhiêu người sao chỉ một mình anh ôm đau đớn bên vòng quay nhân quả
*
Một đám thi tài đứa nào cũng lạ đòi hơn thiên hạ đầu mão chân hài
Đổ xuống nhân loài bao nhiêu tai họa ra tay đày đọa diệt chủng lên ngai
Vương tử làm sai khoác vai tượng thánh thần thông vô ảnh đội lốt con người
Che giấu nụ cười vung tay thảm sát hạ thủ hàng loạt chà đạp trần gian
*
 “Trong dòng suối vàng mơ hồ bất tử động kinh thiên sử co giật trần gian
Tranh chiếc áo vàng đẫm đầy máu đỏ lu loa trẻ nhỏ Trường Chinh diệt thân
*
Có phải mỗi mình em người xa lạ cõi âm cung không xứng chỗ dung thân
Hồn hoang đâu đây đó chẳng trông cùng chung đọa kiếp chờ diêm vương thưởng phạt
Chân đi qua những mảnh hồn tan nát có hay không trong đó giọt đời em
Có hay không những ngày nắng mưa đêm anh chờ đợi bước chân em ngoài cửa
Nín nhịn để làm oai ta cũng thử thượng đài xung phong qua đồi bá”
Vào đường tu vì một lời lỡ hứa không trăm năm đành hợp mộng suối vàng
Em đâu rồi chỗ thịt nát xương tan hình hài ấy có loang trong bão lửa
Có phải em lần đầu tiên thất hứa tội thân anh vất vã lội dòng tình
Cạo trọc đầu xuống biển khổ mò kinh mặc áo đạo thăng đàn du địa phủ
“Đảng được ăn cả tá lả dân oan án huề ba làng tan bên thua cuộc”
Trước hương án hồn tội nhân lồ lộ thằng quỷ rùa quy thiện ác trăm năm
Con ma tôm hùng hổ mối căm hờn đầu lộn phẩn nộ giấc mơ quên ái
Trống tùng xẻo thịt da thằng biến thái chuông đoạn hồn con dâm phụ thuốc chồng
Bầu độc dược lão hà tiện vừa xong dây treo cỗ những tên nài họ SỞ
*
TẦNG MƯỜI NỬA CƯỜI NỬA KHÓC
*
Tay đao phủ không ngừng phanh thây đỏ chảo dầu sôi chẳng nghỉ réo tên Người
Quỷ đầu trâu mệt mỏi bất cần ngơi ma mặt ngựa buồn hoài qua muôn kiếp
Dù cực hình lăng trì hay xử giảo có nguôi không nỗi căm hận trào dâng
Có nguôi không thù oán chất mười tầng bao người chết MẬU THÂN chưa tường tận
Nắng đổ lửa mưa xối dầu không hận khỏi xót xa chì rót bụng HỒ ma
Tứ ngựa phân thây khó rũ lòng tà bầy voi dữ dày chẳng tày u ác
Từng lá mệnh trong chiều tà tan tác kiếp nhân sinh ba vạn sáu ngàn ngày
Chỉ trông vào tay tạo hóa cầu may con chốt cuối ván cờ tàn cũi m
 “Trong cũi mồ mặt mày coi cũng ngộ hàm răng hô bộ hạ nhổ phăng rồi”
Mười tầng cao anh bình tâm trèo đủ bóng hình em vẫn mù mịt khói hương
Trùm đầu che mấy con quỷ vô thường không hở mặt chẳng thể nào tìm đúng
Túi ba gang dồn chung vào một tụng những mảnh hồn rơi rụng cõi âm cung
Trên trần gian thường ảo mộng đại đồng bên gác tía lòng đen theo ý đỏ
Buồn qua ngõ màn sương đêm mờ tỏ bã phù hoa giận cáo thỏ trêu gà
Dưới màn tình văng vẳng khúc hoan ca đôi tay mộng thừa dây câu nước đục
Con cá mơ quẫy mình trong sóng dục lưỡi hái vàng sợi tơ bạc mong manh
Lúc mây mưa mấy ai giữ lòng lành quên kinh kệ nhớ đâu bài thuyết giảng
*
Ngày say sưa đêm về thêm tản mạn cuộc trăng hoa nhật nguyệt vẫn li bì
Rượu thủy chung tặng kẻ mãi tình si mồi hoan lạc dành cho người ái đạo
Áo mưu đồ mặc vào tên gian giảo quần xa luân quấn những đấng anh hùng
Giữa đường đời thề không đội trời chung cùng một phách trống xuôi kèn thổi ngược
Con cá vui chịu chơi bơi trong nước con cá buồn hải ngoại cố hương xa
Dù cùng nhau ngắm chung ánh trăng ngà người góc biển kẻ chân mây ly biệt
Nhớ nhung nhau khó quên bàn thương tiếc chai rượu trần bày trong tiệc truân chuyên
Đôi uyên ương bay trong gió không liền hai người bạn khối tỉnh chung tan nát
 Ta vẫn đi ôm chiếc bình thập bát hồn dân oan khất thực dưới hoàng tuyền
Bã vinh hoa vơ vào không mỏi mệt mồi nhục vinh liêm sĩ mấy ai cần
Mùa xuân sang vẫn mơ chuyện vờn lân sống phú quý hồng Trần Dân Tiên cảnh
Trên đường tình cũng không quên tính chảnh có rảnh đâu nhớ lời hứa đãi bôi
Ghế giàu sang dư mặt nở nang ngồi bàn hèn kém thiếu môi người bất hạnh
Trên đường đời lý nào ta kém cạnh tránh mặt nhau vì hai hướng không cùng
Mộng phù hoa hư ảo chẳng vào chung mồi hoan lạc sân si đầy nỗi nhục
Dù vẫn mang xác thân nơi thế tục lục dục còn vương vấn chuyện mây mưa
Bụng dạ ta bất cần hưởng của thừa chưa kết quả trong bàn cờ thiên địa
*
Mặc tình ai theo thói đời mai mỉa trên đường trần ta thoải mái rong chơi
Tùy tâm xuôi dòng định mệnh do trời đợi đến lúc quay về lòng mẹ đất
Để rồi xem chuyện thắng thua được mất M Nga Tầu hay Nhật Úc châu Âu
Cỗ lòng son dưới bộ sậu đen đầu tà quyền trị bởi lũ ngu bẹn vẹm
*
SÀI GÒN MA QUỶ
Mỏ có to đừng khoe khoang độc chiếm lúa thành cơm cũng vất vã gian nan
Dự cỗ cao ta chẳng chút mơ màng xơi đại yến không ham trò huynh đệ
Đồ cho nhỏ khác gì to nợ tế kể ơn người gánh vác chuyện bao dung
Nhìn bạc vàng không tránh khỏi ngượng ngùng ân đức tựa đời công thương kiếp quạ
Không sang giàu bận tâm chi đẹp mã bộ áo quần ròng rả đã mười năm
Đôi giày rông há mỏm cũng bất cần tóc mưa nắng vẫn để dành cay đắng
Ván cờ đời chưa biết thua hay thắng thà trắng tay không đỏ máu giết người
Tết MẬU THÂN nhân mạng ngã như rươi HỒ lãnh tụ giải phóng quân sát thủ
*
Mỗi thằng một kiểu chịu ăn chơi trọc phú huyênh hoang trả nợ đời
Lên mặt bôi mày tuồng vài đứa mở môi ngụy thuyết kịch đâm hơi
Ai bảo ngu nghe thằng Minh Triết khôn đâu Ba Dũng chợt phùng thời
Ngàn năm danh sáng tình bằng hữu bần khinh Phú Trọng , Tấn Sang ơi !
Tóc bạc trắng còn nói nhăng hứa cuội da đồi mồi chưa thỏa mãn chơi ngông
Thương đời em đã vội sớm góa chồng theo CỘNG SẢN se sua đùa chớt nhã
Ngày lỡ nghe chuyện trăng hoa suồng sả đêm đông về có vất vã đi tìm
Mây mưa qua dù chỉ một bóng chim hờn chăn gối mãi im lìm bất động
*
Đem con bỏ chợ SÀI GÒN xa ĐỒNG CHÓ NGÁP miền đông lắm phèn
CỔ LOA chúng nói huyên thuyên hàng THÀNH TUY HẠ xi nguyên không mòn
Mắt xanh môi đỏ AN NHƠN ; NGẢ BA CHÚ ÍA nuôi trôn trâu bò
TRUNG TÂM TIẾP HUYẾT dày mo sảy chân GÒ VẤP khỏi lo được mời
*
Ra bến BẠCH ĐẰNG bùng binh hóng mát một bấy nhếch nhác túm bảy tụm ba
THỦ THIÊM lại qua diễn trò chích choác Quận NHÌ hếch hoác vein cổ gân tay
Cả lũ bầy hầy con dựa thằng ngửa mỗi bi một bữa mặt sữa môi đen
TRẦN HƯNG ĐẠO ken thầy ngồn đề ngạn nửa hò nửa hát tan nát SÁI CÔNG
Bách bộ lòng vòng CÔNG LÝ long nhong tròng đầu vô sản TỰ DO than oán
Xuất cảng địa đàng chủ mới xài sang nhập hàng hỏa ngục bôi nhục tên đường
Đồ ăn của để chỗ đem cho vào HẠNH THÔNG TÂY khó giữ giò
NGẢ NĂM CHUỒNG CHÓ sa xuống hố si da tuyệt sắc dám đâu thồ
 “Mồng gà lậu mủ giang mai hận phong tình hoa liễu vẫn chưa khô
Tìm em nghe những lời tham tán nhiều khi chán nản một thân cô
Con ma cái quỷ ăn đêm anh vào CHỢ LỚN đừng quên túi tiền
BÌNH TIÊN gặp phải tay ghiền đồng hồ trốt bốc dây chuyền giông treo
Phải chi là đám dân nghèo con cha cháu chú chồn cheo cắn càn
Học theo chính sách dã man đặc công tốt nghiệp ra ràng mật khu
*
Tôi đi tìm mả ông bà ba trăm năm trước cất nhà ở đây
Ngôi mồ kim tỉnh được xây mà sao chỉ thấy cỏ cây chắn đường
Mộ bia tan nát thảm thương mảnh còn mảnh mất nằm vương trên bờ
Thiên thu chưa tận giấc mơ bầy con lũ cháu bàn thờ đặt đâu
HẠ ĐẮNG
Chỉ là xem thử buổi ban đầu mồ tổ cha ông đảng táng đâu
Mả bà mộ mẹ đem san láng đất thần nghĩa địa bán cho TẦU
Nhà tôi dung túng con sen ở chỗ dư còn dặm cũi nuôi trâu
Ruộng đồng một lệnh nơi quy hoạch họ hàng đầy tớ đổ lên lầu
*
“SÀI GÒN ngày ấy đâu rồi ngựa xe như nước “gơ bồi” như nêm
Tên HỒ quốc tặc cướp thềm danh nữ sát thủ trộm đêm lộ hàng”
*
Mồ tổ ông cha đảng cũng chẳng tha san thành bình địa miếng chia miếng chĩa
Dấm dúi mấy bà xây đại tư gia cho ma quỷ mướn một bầy tinh tướng
Thưởng đứa không nhà áo rách lòi da tình thương cao cả mấy tay khấm khá
Nhân nghĩa gọi là chấm phết qua loa xướng ca từ thiện đứa nào dám kiện
*
 “Thuyết ba hoa tặng to quà LĂNG CHA CẢ gom mồ mả thả trôi sông
Dư ruộng đồng phân công lấy đẩy lên lầu câu cá sấu giấu nhân dân”
*
Trải nắng đi em dù lòng ta chẳng phải là hoang mạc
Giữa đêm đông ôm giấc mộng không nồng Ttrên đường đời vẫn cám cảnh hư không
Thuyền rời bến nhiều năm gần mục ruỗng
Trải nắng cho em hận những người đêm đen về chán sống
Giữa cánh đồng ngọn lúa đợi đơm bông cô nông dân ước mơ được tấm chồng
Tay không đỏ chân chẳng đen bùn đất
Trải nắng trên em cho lòng ta không nặng bầu u uất
Mây bốn phương gió muôn hướng quay về thủa hồn hoang lỡ lạc bước chân quê
Du xa xứ đành quên mau thống khổ
Trải nắng trong em một hố đen không đèn chưa ấm chỗ
Bầy con thơ đợi dòng sữa ngọt ngào vú mẫu thân hứng chịu lửa binh đao
Chỉ còn rướm nghèo nàn vài giọt máu
*
Trải nắng qua em tấm thân trần nhơm nhớp đẫm mồ hôi
Bao thằng đen con trắng đã vào đời da vàng úa máu không thôi hận đỏ
Sinh mạng người đâu phải loài cây cỏ bạn con sen bồ thằng mõ đọa đày
Lưu lạc vào thế giới đẫm chua cay em vẫn nhớ nhạt nhòe tình đôi lứa
*
Trải nắng mau em ta vẫn đợi nhớ hoài lời quên hứa
Bữa mây mưa chờ đến tận giữa khuya chẳng thà cho nặng một chữ ra rìa
Đêm đông lạnh khỏi thèm nghe tiếng hát
*
Thời buổi đảo điên long phiên thiền phụ đức cáo đạo dụ nhân thú thực hư
Sư giả cố ma cha già dân tộc “khấp thiêu thích giá tử tiện tẩu” liên
Người tỉnh người điên cửa thiền náo loạn mua danh ba vạn bán mạng đại đồng

TÂM THANH

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét